TÀI NGUYÊN

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Phạm Thị Thu Huế)
  • (Phạm Thị Thu Huế)

THỐNG KÊ TRUY CẬP

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Vui mừng chào đón:

    2 khách và 0 thành viên

    Flag Counter

    Sắp xếp dữ liệu

    NGẪU NHIÊN

    Tv5_tap_doc_hat_gao_lang_ta.flv 83_01c1.swf DAI_GIA_DINH.jpg IMG_8897_copy.jpg Cau_chua.jpg Tv5_ke_chuyen_da_nghe_da_doc.flv DSC09818.jpg DSC09800.jpg DSC09799.jpg DSC097331.jpg DSC09741.jpg DSC09723.jpg DSC09683.jpg DSC09676.jpg DSC09671.jpg DSC09669.jpg DSC09649.jpg DSC09642.jpg DSC09639.jpg

    LIÊN KẾT TRƯỜNG

    Minh Khai

    CHÀO MỪNG THẦY, CÔ VÀ CÁC BẠN ĐẾN VỚI BLOG CÁNH DIỀU CỦA CÔ GIÁO PHẠM THỊ THU HUẾ

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía góc bên phải, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay góc bên phải.

    NƠI GỬI Ý KIẾN

    Gốc > GIÁO DỤC KNS CHO HỌC SINH >

    Trường học là cuộc sống

    “Sự quan tâm thái quá của người lớn khiến cái tôi của bọn trẻ phình to. Do đó, tôi nghĩ chúng ta cần một cách suy nghĩ mới” - David chia sẻ trên kênh tin tức Fox News sau khi phát biểu của ông gây xôn xao làng truyền thông Mỹ.

    Đây là “gáo nước lạnh” giội xuống đầu các cô tú, cậu tú, nhưng nếu nhìn nhận sâu hơn một chút thì chính họ là nạn nhân của nền giáo dục. Không phải mọi đứa trẻ đều được quan tâm thái quá vì không phải mọi gia đình đều có điều kiện để làm việc này, nhất là ở nông thôn, miền núi, vùng sâu, vùng xa. Nhưng một điều chắc chắn rằng dù có điều kiện hay không thì việc “bao cấp”, o bế về tinh thần là một thực tế dễ nhận ra ở nhiều gia đình, đúng như thầy giáo David đã chỉ ra: “Các em được nâng niu, phỉnh phờ, dỗ ngon dỗ ngọt, được nghe toàn những lời nài nỉ. Các em được người lớn ngợi khen đến tận trời xanh, được gọi là cục cưng...”.

    Câu chuyện trên cũng không khó nhận thấy ở VN. Gia đình là vậy, còn nhà trường thì sao? Ở trường, trẻ được hướng vào một cuộc đua bất tận từ thuở bé với các điểm số, danh hiệu, xếp hạng và ngập chìm trong đống kiến thức “thiên kinh vạn quyển” đến mức thời gian để nghỉ ngơi, vui chơi trở nên xa xỉ và hiếm hoi. Suốt 12 năm học phổ thông là 12 năm chạy đua với các kỳ thi, từ tiểu học lên trung học cơ sở, lên trung học phổ thông rồi sau đó là đại học. Mục tiêu đẹp đẽ của sự học (đáng ra là phải trang bị cho con người năng lực sống, năng lực biết học để tự học cả đời) đã biến dạng thành một đích đến duy nhất: học để thi! Nhà trường như thế sẽ chẳng ngạc nhiên khi “các em chẳng có gì đặc biệt”!

    Đầu thế kỷ 20, John Dewey, nhà triết học, nhà tâm lý học, người được coi là cha đẻ của phong trào cải cách giáo dục Mỹ, có nói đại ý giáo dục không phải là sự chuẩn bị cho cuộc sống, giáo dục chính là cuộc sống!

    Gần 100 năm sau, trong bài phát biểu nhậm chức của mình, nữ hiệu trưởng đầu tiên của Đại học Harvard - bà Drew G.Faust, một lần nữa khẳng định giáo dục không có nghĩa chỉ là dạy kiến thức sách vở, không chỉ là giáo dục trong thời gian ngắn ngủi tại trường. Quan trọng hơn đó là cả cuộc sống thực…

    Đúng vậy, chừng nào còn coi đi học là tích lũy, là chuẩn bị cho cuộc sống thì chừng đó trẻ còn phải chạy theo thi cử và oằn mình với gánh nặng chữ nghĩa, để rồi trở thành thụ động, phụ thuộc.

    Thay vào đó, hãy để mỗi ngày trẻ đi học là một ngày sống, hay nói cách khác trẻ đến trường không phải đi học mà là “đi sống”. Chừng đó, hi vọng sẽ không còn cảnh trẻ ra trường và bỡ ngỡ, hụt hẫng, lo sợ bước vào đời với “gáo nước lạnh”: “Chẳng có gì đặc biệt cả”!

    (Theo tuoitreonline)

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Phi Ngoc Linh Phuong @ 10:09 16/06/2012
    Số lượt xem: 637
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    TÔI TRƯỚC BIỂN

    Hồng nhà

    IMG-3273

    TÌM KIẾM ĐA NĂNG